
Lo âu và sợ hãi là những cảm xúc rất tự nhiên mà trẻ nhỏ trải qua trong quá trình lớn lên. Tuy nhiên, khi những cảm xúc này trở nên quá mức, kéo dài và ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ, đó là lúc các bậc cha mẹ cần tìm cách hỗ trợ để đồng hành cùng con vượt qua những trở ngại này. Cuốn sách Rối loạn lo âu ở trẻ em của chuyên gia tâm lý học đường Lee Darang chính là một "chìa khóa vàng" giúp cha mẹ hiểu hơn về những vấn đề tâm lý mà trẻ đang phải đối mặt, đồng thời cung cấp giải pháp để giúp trẻ xây dựng sự tự tin và trưởng thành.
Tác giả Lee Darang không chỉ là một chuyên gia tâm lý học đường, mà còn là một người mẹ đã đồng hành cùng con vượt qua chứng rối loạn lo âu trong suốt 10 năm. Cuốn sách Rối Loạn Lo Âu Ở Trẻ Em không chỉ là một cẩm nang hướng dẫn, mà còn là "bản báo cáo" chân thực từ hành trình nuôi dạy con của chính tác giả. Thông qua từng trang sách, tác giả giải thích tường tận về:
Cuốn sách được trình bày qua bốn phần:
Một trong những điểm nổi bật của cuốn sách là sự chân thực và gần gũi trong cách tác giả chia sẻ. Với Lee Darang, đây không chỉ là một cuốn sách viết dựa trên kiến thức chuyên môn, mà là một hành trình cảm xúc và kinh nghiệm thực tế của chính cô. Những ví dụ minh họa trong sách là câu chuyện thật từ gia đình cô, được lồng ghép khéo léo với các phương pháp đã được kiểm chứng bởi khoa học.
Cuốn sách cũng mang đến một thông điệp đầy hy vọng: "Bạn không phải là người duy nhất". Tác giả mong muốn cuốn sách này không chỉ là một hướng dẫn, mà còn là nguồn động viên tinh thần cho các bậc phụ huynh đang cảm thấy kiệt sức và bế tắc khi đồng hành cùng con.
Thỉnh thoảng, một số phụ huynh tâm sự với tôi rằng bản thân cảm thấy cáu kỉnh và tức giận vì chứng rối loạn lo lắng và sợ hãi của con. Việc phải đối mặt với một đứa trẻ mè nheo không chỉ trong một hai ngày mà là hằng ngày sẽ dễ dàng khiến phụ huynh cảm thấy kiệt sức và không có sức đồng cảm. Đặc biệt, nếu phụ huynh thuộc kiểu người không dễ lo lắng hay sợ hãi thì rất khó hiểu được cảm xúc của trẻ. Khi không thể thực tâm hiểu được, hãy thử sử dụng một số từ mang tính đồng cảm mà bạn đã học được. Đôi khi, nếu bạn thay đổi cách dùng từ, tâm trí hoặc suy nghĩ của bạn sẽ điều chỉnh theo ngôn ngữ mà bạn muốn diễn đạt.
Nếu thời điểm này bạn cảm thấy khó đồng cảm, thì hãy thử giảm bớt sự chỉ trích trẻ vì sự lo lắng và sợ hãi của chúng. Trên thực tế, có nhiều phụ huynh đã sử dụng những từ ngữ như: “Sao lần nào con cũng như vậy?”, “Các bạn khác đều làm như vậy, có gì mà con phải sợ hãi?”, “Con định tiếp tục hèn nhát thế này à?”... Những câu nói này thực sự không cải thiện được hành vi của trẻ mà chỉ làm xấu đi mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Chúng còn gây ra các tình huống hoặc hành vi có vấn đề khác nữa. Nếu cha mẹ cảm thấy mình đang vô tình chỉ trích con, tôi khuyên bạn nên cố gắng kiềm chế lại.